Dịch giả: 링meosky
Biên: pastelxduck
Lúc “nó” xảy ra, tôi 15.
Quả bom làm sáng cả bầu trời đêm như những chùm pháo bông, nhưng thay cho những tiếng hét lên vì vui sướng, những tiếng gào thét của sự sợ hãi lại vang vọng khắp màn đêm tối tăm, những ngôi sao lấp lánh một cách lạnh lẽo, tách biệt khỏi phần còn lại của thế giới.
Tôi đứng trên ban công, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra phía dưới. Là con gái của Công tước, tôi không phải lo mình sẽ gặp nguy hiểm gì nhưng cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên khi chưa một ai tới kiểm tra xem tôi có an toàn hay không. Tôi chỉ là một cá thể đơn lẻ giữa sáu đứa trẻ còn lại của nhà Công tước, và khi bạn chính là nguyên nhân khiến mẹ ruột của mình vĩnh viễn rời khỏi trái đất này thì bạn chắc chắn không thể nào trở thành ‘cục cưng của cha’ được.
Cũng như không thể nào trở thành con cưng của mẹ kế. Tôi không trách bà ta. Cha tôi không hề muốn bà ta. Ông không yêu bà ta như cách mà ông đã yêu mẹ tôi. Suy nghĩ như thế phần nào khiến tôi thỏa thích, thở dài, tôi chống khuỷu tay lên thành lan can bằng đá cẩm thạch bao quanh ban công.
Tôi thờ ơ nhìn đống hoảng loạn từ nơi đang đứng, chỉ nhè nhẹ thấy thương cảm cho những linh hồn tội nghiệp dưới kia. Chống tay lên cằm, lại lần nữa thở dài. Cuộc sống quanh tôi vô cùng nhàm chán, tất cả những việc tôi làm là ngồi trong phòng cả ngày và chơi chiếc piano của mình. Đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hon-cung-cuop-bien/58978/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.