Sau tiệc sinh thần, Địch Vũ Liễn cứ thường xuyên nghĩ tới một điều,chính là làm sao thu người nào đó về cất như trân phẩm trong hậu việnVương Gia Phủ nhà mình, để tiện nàng giờ giờ ngắm, ngày ngày trông.
Đương nhiên, với một người ngây ngô về mặt tình cảm mà nói, đây làchuyện rất khó, tạm thời đành vô phương. Cũng bởi vì thế mà mấy ngàynày, khi mà người nào đó còn chưa chuyển tới phủ đệ mới, và nam nhân khờ nào đó vẫn chưa tới ngày vào tùy thân hộ đội, Liễn Vương lại càng thêmlên xuống thất thường.
Mới có năm ngày không gặp hắn, vì sao nàng cứ thấy thiêu thiếu thứgì, nhìn cái gì cũng không thuận mắt nhỉ? Địch Vũ Liễn rất hối hận trong lòng vì đã bảo Vũ Văn Dật Thần mười lăm tháng giêng hãy vào thân hộđội, lẽ ra nên bảo hắn lập tức nhậm chức mới đúng! Thôi, mai đã là mồngbốn rồi, cuối cùng cũng có thể dọn nhà rồi. Ân…, nhắc tới dọn nhà, đầuĐịch Vũ Liễn bỗng lóe lên một ý nghĩ, nàng có phải nên qua hảo nghị vớiláng giềng một chút không nhỉ, nhân đó bảo Vũ Văn Dật Thần vào thân hộđội trước hạn luôn? Ngẫm lại thấy phương thức này được, tâm trạng nàngrốt cuộc cũng lắng xuống.
Cũng trong lúc này, hai phụ tử Vũ Văn không hẹn đều thấy rợn sốnglưng, run run, trong lòng chợt hiện lên dự cảm không tốt. Bất quá, không lâu sau hai người lại lơ đi, tiếp tục nhàn đàm với bọn đệ đệ đang hếtsức hưng phấn của mình. Mà hai huynh đệ Vũ Văn Hạo Kỳ, Hạo Chính cùngvới Vũ Văn Dật Tân và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-hoang-de-kho-phu-quan/2035399/quyen-2-chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.