5
Trên đường quay lại, mùi máu tươi dần nồng nặc hơn.
Tôi nhắc nhở: "Huyết thi thích hút máu, nó là hậu duệ của Tương Thần, một trong bốn cương thi thuỷ tổ* từ xa xưa, bây giờ nó hút máu không ít người rồi, chắc chắn sức mạnh của nó tăng lên rất nhiều, nếu lát nữa đánh nhau với nó đừng đứng gần nó quá."
Cố Diệp và Tiểu Bạch gật đầu, Vượng Tài cũng "ngao" một tiếng trả lời tôi rồi ngẩng đầu cảnh giác nhìn xung quanh. Rất nhanh chúng tôi đã đi đến lối vào ban đầu.
Khói đen mù mịt che khuất tầm nhìn của chúng tôi, mùi thuốc súng sực lên khiến tôi có cảm giác bất an. Tiểu Bạch điều khiển âm phong thổi tan khói đen, tôi mới thấy đống đất đá cháy khét sụp xuống lấp kín miệng hố.
"Được đấy, mấy người này đúng là xã hội đen đến phá quán, trước khi phá quán thì đập cửa mà."
Ở đây còn có vài xác ch.ết bị hút cạn máu, giống hệt với tình trạng của thi thể người dân thôn Giang gia. Không biết những người còn lại chạy đi đâu, trong số thi thể cũng không có Lưu Kiến Nam và Phạm Trung Đạt.
Cố Diệp thở dài: "Bây giờ chỉ có thể quay lại đường cũ thôi."
"Không!" Tôi quyết đoán lắc đầu.
"Ngựa tốt không quay đầu ăn lại cỏ, tôi quyết định rồi, hôm nay không quậy đục nước thì tôi sẽ không đi!"
"Gâu!" Vượng Tài ủng hộ tôi.
Cố Diệp nhắc nhở tôi: "Góc bên kia có người."
Tôi nhìn theo ngón tay anh thấy trong căn phòng nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-chuong-mon-phai-mao-son-huyet-vuong-cuong-thi/2759821/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.