Cố Diệp còn định nói gì đó nữa nhưng tôi đã ấn anh ngồi xuống pháp đàn. Tô chu sa, vẽ thần phù, tôi bảo Cố Diệp cởi áo rồi múa bút như gió trên người anh.
Chỉ một lúc sau: "Xong rồi!"
Tôi bước ra sau tế đàn, thắp hương, bắt đầu thỉnh thần.
"Thiên lôi tôn tôn, long hổ giao binh, nhật nguyệt vạn tượng, chiếu ngã phân minh, đệ tử Lý Tương Liễu, cung thỉnh đại tông sư hàng ma Mao Sơn thứ năm mươi bảy, Thạch Kiên, đam sát cấp tẩu, khởi ly ngũ phương hung thần ác sát, phù chí tắc hành, cấp cấp như luật lệnh!"
Ngón tay tôi vừa chấm vào giữa mày của Cố Diệp, tôi đã nghe thấy sư phụ sợ hãi nói "Con thỉnh ai cơ?"
Một vầng sáng bay vào mi tâm của Cố Diệp, sư phụ tôi càng căng thẳng, "Không ổn rồi"
Ông ấy vẽ thần phù trong không khí rồi cũng chấm vào giữa mày.
"Giáng thần"
Một vầng sáng khác cũng bay vào mi tâm sư phụ tôi.
"Ừm? Vua cương thi?"
Xoay người né tránh móng vuốt thi vương, sư phụ bước đi theo hình bát quái, tay ông bắt quyết kiếm chỉ, kiếm gỗ đào trên pháp đàn nhanh chóng bay vào tay ông.
Cửu thúc nhập vào sư phụ tôi rồi.
"Không ngờ rằng ta chết bao nhiêu năm rồi mà trên đời vẫn còn loại yêu ma như vậy, đúng là đời sau kém cỏi, Văn Tài..." Cửu thúc quay người lại mới biết Văn Tài không ở đây, ông ấy lắc đầu thổn thức.
(Cả sư phụ và sư công của Lý Tương Liễu, tiền bối Thạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-chuong-mon-phai-mao-son-huyet-vuong-cuong-thi/2759817/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.