Dịch : hanghulis
Sàn nhà phòng nghỉ lát gạch màu xám đen, có trải một tấm đệm dày với nhiều màu nhất Sweeny đã từng thấy. cô nên dừng lại ở đây, nhưng Richard cầm tay cô, bảo cô nên theo anh, và cô thấy không thoải mái khi làm vậy. Anh lạnh lùng nhất, như thể anh không muốn cô ở đây nhưng lại thấy thật quá lịch sự để nói vậy. cô cho tay vào sâu trong túi áo khoác hơn nữa, cảm thấy mình như một kẻ nhiều chuyện.
Cô cũng từng thấy mình giống một kẻ nhiều chuyện một lần khác khi cô ở đây. Tất nhiên, sau khi cô cảm thấy áp lực khi cố gắng giao lưu nhanh chóng nhưng cô không cảm thấy thoải mái chút nào vào lần đó. Sự xa hoa khiến cô lo lắng. Khi còn là một đứa trẻ cô đã luôn là một người tràn ngập trong một tủ quần áo không thể thay thế được hãng Kool-Aid, hay vô tình bôi sơn lên một chiếc áo lụa, hay bước vào chỗ mực hồng bị đổ ra và làm nứt nỏ rồi nó chảy tràn trên tấm thảm rất giá trị. Mẹ cô luôn luôn giữ giọng nói khó chịu và nói rằng thế giới sẽ quay nanh hơn nếu chỉ nhốt Paris ở trong lồng, và sau đó cô luôn cảm thấy có lỗi vì sự ngốc nghếch của một đứa bé. Một khoảng thời gian Sweeny rất sợ mẹ sẽ nhốt cô vào lồng.
Cô đã vượt qua nỗi sợ ấy, nhưng thực tế là cô thực sự dễ bị tai nạn. có một vài thứ khá đắt tiền trong đã khiến cô thấy ám ảnh. Cô bước đi ở giữa hàng lang,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/now-you-see-her/3153874/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.