Chuông cửa kêu khiến cô giật mình. Cô không biết đã bao lâu rồi. “R-Richard à?”
Chuông lại kêu, và cô nhận ra giọng mình quá yếu, không thể vang những thớ gỗ. cô hít một hơi sâu, tự mình giữ lấy vài giây không bị run cầm cập. “Richard,” cô gọi tên anh, không nghĩ tới việc mình sẽ làm gì nếu có ai khác ngoài đó.
“Anh đây, em mở cửa ra đi.”
“Nó –kh- không khóa.”
Anh mở cửa, nhìn xuống và thấy cô đang cuộn tròn trên sàn nhà. “Khỉ thật,” anh nói giọng kiềm chế.
Anh đóng và khóa cửa lại, sau đó cúi xuống nhẹ nhàng đưa tay ra bế cô lên.
“Chuyện này xảy ra bao lâu rồi?” anh hỏi lúc nhanh chóng mang cô tới ghế bành.
“T –Từ khi em ngủ dậy, kh- khoảng chin chín giờ.”
“Nơi này giống hoang mạc Sahara quá,” anh hài hước nói. Anh đặt cô lên ghế bành và cởi chăn ra, sau đó bằng những chuyển động nhanh chóng, chính xác tháo khóa quần cô, và kéo chúng xuống dưới chân.
“N-này!” cô phát hiện ra khi răng bạn va vào nhau, thì thật khó khiến âm thanh có vẻ phẫn nộ và đau khổ.
“Không tranh cãi,” anh nói, và kéo áo cô qua đầu. Cô không mặc áo lót vì chưa từng mặc khi ở nhà. Nụ hoa của cô bị ép chặt thành hai điểm nhỏ. Cô bắt đầu dùng tay che ngực, sau đó bỏ ngay ý định dùng tay ôm lấy mình để giữ nhiệt. Mi mắt cô nặng nề cụp xuống.
“Đừng để bản thận ngủ đó,” anh ra lệnh.
“Em sẽ sẽ không ngủ đâu,”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/now-you-see-her/3153866/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.