Sau khi Sở Thần trở về đã cho người điều tra Tĩnh Hàm, biết được cô chính là đứa trẻ ôm nhầm với con út của nhà họ Lưu và vừa được nhà họ Lý nhận về với thân phận cháu ngoại gái thì trong lòng cũng sinh ra chút hứng thú.
Cô có thể vì kẻ từng bắt nạt mình tự sát mà ôm trách nhiệm vào bản thân thì có vẻ không phải người có tính cách ác liệt nhưng chắc chắn cũng không phải cô gái thiện lương như cô đang thể hiện.
Xem nhiều đấu đá của các gia tộc lớn, anh không khó để nhận ra Tĩnh Hàm cố ý đào bẫy để kẻ thù nhảy vào, có lẽ cô bé kia tự sát chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nhưng điều này cũng chứng tỏ cô không hiền lành nhu nhược như vẻ bề ngoài.
Bên này, Tĩnh Hàm cũng được bà Tuyết mua cho vài bộ quần áo, khi mới bước vào phòng khách đã phát hiện ông Phát đang ngồi uống trà trò chuyện với cô Mai, bên cạnh còn có cậu Khánh và mợ Ánh, không biết đang nói về cái gì mà mặt mày ai nấy đều vui vẻ hớn hở.
Tĩnh Hàm siết chặt nắm đấm, sắc mặt cũng trở nên u ám.
Cô Mai nhìn thấy cô vội cười nói:
“Tĩnh Hàm về đấy à, qua đây với dì.”
Cô đứng đó không nhúc nhích, bà Tuyết lại tưởng cô thẹn thùng nên nắm tay cô dẫn về phía mọi người, sau đó nhìn ông Phát niềm nở hỏi:
“Chú đến thăm Tĩnh Hàm à?”
Tĩnh Hàm mím môi gật đầu chào ông Phát một cái, lúc này ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/not-chu-sa-cua-dai-lao/3479701/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.