Ánh mắt của Dư Hải sáng lên, chàng hiểu rõ đầu tiên: “Con thật sự có cách trồng được rau hả?”
Dư Tiểu Thảo vỗ ngực đảm bảo: “Con cam đoan tuyệt đối không thành vấn đề! Cha mẹ, hai người cứ yên tâm đi!”
Ngày hôm sau, Tiểu Thảo dùng hai mươi văn tiền mua hai xe bò rơm từ mấy nhà có tương đối nhiều ruộng tốt ở thôn khác, tay nắm tay dạy Dư Hải và Liễu thị bện đệm cỏ. Tuy rằng Tiểu Bổ Thiên Thạch đảm bảo đi đảm bảo lại, hạt giống ngâm qua nước linh thạch có thể chống lại sự lạnh giá của mùa xuân, nhưng Tiểu Thảo vẫn không yên tâm. Đệm rơm là vật để giữ ấm cho rau củ nuôi dưỡng trong nhà kính được sử dụng rất phổ biến ở kiếp trước, chỉ là lo trước khỏi họa thôi!
Dưới sự giúp đỡ bán tín bán nghi của Liễu thị, Tiểu Thảo bắt đầu rải hạt giống được ngâm tối hôm qua xuống vườn rau đã xử lý xong. Năm sào đất của tiền viện đều trồng cải trắng, rau chân vịt và cải bẹ xanh có thời gian sinh trưởng tương đối ngắn, tranh thủ lúc những nhà khác vẫn chưa thể trồng rau xanh, kiếm món tiền đầu tiên về nhà.
Rải hạt giống xong, Liễu thị dẫn Tiểu Liên đi xới mảnh đất dọc hồ nước ở hậu viện. Mao thị đang thả vịt ở bên cạnh ao gặp các nàng, nhắc nhở: “Sớm vậy đã bắt đầu xới đất rồi hả? Bờ ao cũng không thích hợp để trồng hoa màu, mùa mưa cuối xuân nước lên sẽ bị ngập hết.”
Mao thị này mặc dù độc mồm độc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nong-vien-tu-cam/3121810/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.