Có vẻ suy nghĩ của Trương Sở Dương đã chẳng thể thay đổi được nữa, cho đến khi rời đi, ánh mắt anh ta nhìn về phía Lục Thanh Tửu vẫn vô cùng vi diệu. Lục Thanh Tửu cũng từ bỏ việc giải thích cho bản thân mình, tùy anh ta vậy.
Sau khi ăn cơm sáng xong, Lục Thanh Tửu lái xe vận tải nhỏ chở Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu lên trấn trên, ba người chia tay trong lưu luyến —— chính xác mà nói thì chỉ có Trương Sở Dương và Chu Miểu Miểu lưu luyến Lục Thanh Tửu.
“Lục tiên sinh, nếu có người khác cũng gặp phải khó khăn về vấn đề này, liệu tôi có thể tới tìm ngài không?” Mái tóc dài của Trương Sở Dương được cột ở sau đầu, rất giống kiểu nghệ thuật gia lang thang, lúc ấy anh ta nắm chặt tay của Lục Thanh Tửu, do dự không chịu buông ra, “Được chứ Lục tiên sinh?”
Lục Thanh Tửu bị nắm chặt đến nỗi đỏ cả tay, bất đắc dĩ nói: “Ừ được.”
Bấy giờ Trương Sở Dương mới lưu luyến buông tay.
Chu Miểu Miểu đứng bên cạnh cũng khuyên bảo Lục Thanh Tửu vài câu, cô muốn đưa Lục Thanh Tửu quay lại công ty. Lục Thanh Tửu biết cô có ý tốt, lo lắng cho mình, cậu chỉ cười tủm tỉm nghe, nhưng không hề có ý muốn thay đổi quyết định của mình.
Chu Miểu Miểu thấy thế là hiểu mình chẳng khuyên nổi Lục Thanh Tửu, vì thế chỉ có thể thở dài, nói: “Vậy được rồi, bất cứ lúc nào cậu muốn trở về thì sẽ luôn luôn được chào đón.”
“Cảm ơn.” Lục Thanh Tửu rất cảm kích việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nong-truong-ao-tuong/1151880/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.