Chỉ đánh dấu một lần không thấy đủ, Tùy Xán Nùng hôn lại lần nữa.
Thật ra nếu nói nghiêm túc thì đây không phải nụ hôn đầu tiên của hai người, lúc trước ở hồ bơi mới là lần đầu tiên, nhưng Tùy Xán Nùng muốn coi nó là “cái chạm môi khiến người ta buồn phiền hết mức” hơn.
Tùy Xán Nùng đảo khách thành chủ, đè Kỷ Linh ra sô pha, Kỷ Linh buộc phải hơi ngửa mặt lên mặc Tùy Xán Nùng dịu dàng cạy khớp hàm mình ra. Nhiệt độ trong phòng dường như chẳng hề thuộc về ngày mưa buổi trời thu này, sau khi môi răng tiếp xúc, hai người tách ra, hổn hển nhìn nhau phút chốc.
Hồi lâu sau, Kỷ Linh nói: “Hình như mưa tạnh rồi.”
“Ở lại chỗ anh một đêm đi.” Tùy Xán Nùng nói, “Nhà anh rộng.”
Khi Tùy Xán Nùng tắm rửa xong đi ra thì Kỷ Linh đã ngủ rồi.
Quả là một ngày mỏi mệt, Tùy Xán Nùng giảm ánh sáng đèn bàn, ngồi bên mép giường ngắm Kỷ Linh một lúc. Kỷ Linh vùi hơn nửa mặt vào trong chăn, cậu cuộn tròn người, tiếng hít thở nhẹ bẫng, y như một em thú nhỏ không có cảm giác an toàn.
Nhưng trong đầu Tùy Xán Nùng vẫn cứ quanh quẩn kế hoạch “Hôm nay đã dũng cảm tiến đến bước đó chưa?” mà cậu lập. Ban đầu Tùy Xán Nùng còn không biết đó là kế hoạch gì, nhưng nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Kỷ Linh khi đoạt lấy điện thoại, anh đã hiểu ra ngay.
Tùy Xán Nùng nhớ rõ lúc ấy trên màn hình hiển thị “Đã năm ngày chưa đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nong-do-bao-hoa/3074629/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.