Kỷ Linh không ngờ câu nói “Tôi bảo vệ thầy” của Tùy Xán Nùng lại được chứng thực đến mức đó.
Cậu cúi đầu nhìn phao bơi màu hồng phấn trong tay, rất hoang mang, cậu không thể hiểu được tại sao Tùy Xán Nùng lại phải cẩn thận tới độ này.
Kỷ Linh đắn đo từ ngữ, thử thăm dò: “Thầy Tùy, thật ra tôi thấy…”
Tùy Xán Nùng nói: “Mẫu này trông hơi trẻ con, nhưng ở đó người ta toàn bán như thế này thôi, chỉ còn mỗi mẫu vịt vàng nữa.”
“Nhưng vì để an toàn, thầy cứ đeo cho chắc vào.” Tùy Xán Nùng nói.
Kỷ Linh mím môi: “Nhưng tôi muốn học bơi mà, nếu cứ dùng phao thì sẽ bị ỷ lại, như thế thì sẽ chẳng bao giờ học được mất.”
Tùy Xán Nùng trầm ngâm, thấy cũng đúng.
Nhưng anh nghĩ lại, chần chừ hỏi: “…Vậy thì thầy dũng cảm thật đấy, thầy sợ nước mà?”
Kỷ Linh ngẩn người, nói thật chậm rãi: “Đúng là tôi hơi sợ nước, nhưng tôi tin sức nổi tạo lực đỡ sẽ không khiến tôi bị chìm xuống đáy đâu.”
Hai người đều có lòng riêng, đứng tại chỗ yên lặng nhìn nhau mười giây.
Tùy Xán Nùng cảm giác mình không nói lý được với cậu, dù gì cậu cũng là giáo viên vật lý mà. Anh đành nhượng bộ: “Thế thôi được rồi, chưa dùng vội cũng được, cứ để cái phao nổi bên cạnh đi, thầy bám vào tay tôi bơi thử xem nhé.”
Đầu tiên Tùy Xán Nùng giảng giải lý thuyết đơn giản, sau đó hai người nắm tay nhau ở khu vực nước nổi thực hành khoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nong-do-bao-hoa/3074615/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.