Editor: May
Cô yêu anh, phần hạt giống tình yêu này không biết đã lặng yên không một tiếng động bị chôn vùi ở trong lòng cô từ lúc nào, mọc rễ, nẩy mầm, còn nở hoa, kết quả.
Phần tình yêu này vào lúc chính cô cũng không biết, đã trở nên thâm căn cố đế, dù nhổ đi, lưu lại cũng là máu tươi đầm đìa cả đời đau xót.
Tống Thanh Xuân ra khỏi công viên Bắc Hải, lúc trở về trên xe, đã là ba giờ rạng sáng.
Lúc này thành Bắc Kinh giống như là phố đèn sáng rực rỡ, xinh đẹp phồn hoa, tinh xảo mà lại an tĩnh.
Thời điểm Tống Thanh Xuân xuống xe, không mang theo điện thoại di động, trước khi co khởi động xe, đầu tiên cầm điện thoại di động lên nhìn thoáng qua, trừ bỏ lúc trước cô không nói một tiếng rời khỏi Kim Bích Huy Hoàng, Tô Chi Niệm gửi cho cô hơn mười tin nhắn, còn thêm hai tin nhắn mới.
"Còn đang bận ư?"
"?"
Tống Thanh Xuân không nghĩ quá nhiều, trực tiếp đánh một câu gửi qua: "Bận xong rồi, chuẩn bị về nhà."
Sau khi gửi tin nhắn, Tống Thanh Xuân mới chú ý đến hai tin nhắn kia của Tô Chi Niệm, một cái là gửi hơn hai tiếng trước, một cái là gửi hơn một tiếng trước.
Đã qua lâu như vậy, hơn nữa còn rất muộn, anh hẳn là đã ngủ rồi... Dòng tin nhắn này của cô gửi qua, có thể đánh thức anh không?
Tống Thanh Xuân vừa lo lắng, vừa khởi động xe, chuyển tay lái, lái lên đường.
Còn chưa lái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-yeu-em-99-lan/2942317/chuong-486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.