Đang suy nghĩ mông lung thì có tiếng mở cửa phòng theo sau đó là gương mặt quen thuộc của mẹ cô nhưng có phần hiền
hoà hơn lúc trước, bà Hoàng đặt giỏ trái cây xuống bàn rồi bước tới ngồi cạnh cô: Con đã khoẻ hơn chưa?
Tuyết Băng ( bây giờ vẫn không tin vào mắt mình mẹ thật sự quan tâm tới cô ư? Cô đưa mắt nhìn mẹ mình): Mẹ... mẹ thật sự
không ghét con sao?
Bà Hoàng tỏ vẻ ngạc nhiên trước lời nói của Tuyết Băng: Con nói gì vậy? Con là do mẹ sinh ra làm sao mẹ có thể ghét con được!
Tuyết Băng: nhưng chẳng phải từ lúc ba mất...( nói tới đây bỗng dưng cô khựng lại)
Năm Tuyết Băng ba tuổi
Lúc đó cô đi chơi cùng với ba mình, do không cẩn thận nên cô làm rơi chú gấu nhồi bông ra giữa đường, đó là con gấu mà cô
yêu quý nhất, cho nên cô đã không ngần ngại mà chạy xuống đường nhặt, cùng lúc đó một chiếc xe tải lao tới cô với tốc độ
nhanh đến không thể kiểm soát, trước tình cảnh này Tuyết Băng chỉ còn biết chôn chân tại chỗ. Cha chạy vội đến bên cô,
trong sự hỗn loạn ấy mọi thứ dần tối lại trước mắt cô, thứ cuối cùng cô nghe được đó là tiếng cha gọi tên mình. Sau khi cô
tỉnh lại thì biết tin cha vì cứu mình mà mất mạng, cũng từ đấy kinh tế gia đình cô ngày một đi xuống, mọi người điều cho cô là
sao chổi, xa lánh, ghẻ lạnh cô...
Trở về hiện tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-ta-thuoc-ve/2988104/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.