Đôi ba lần trong cuộc đời này, tôi vẫn thường tự hỏi nếu trong cuộc sống này không có duyên phận thì mọi thứ sẽ về đâu. Tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, nay đối diện trước Tom, tôi thấy thật bình yên, Cho dù những khó khăn của ngày mai vẫn đang đợi tôi ở phía trước. Những lo toan về cơm áo gạo tiền, những ám ảnh về một cuộc sống sinh viên xa nhà khi chỉ còn vài đồng xu trong túi và bao điều khác nữa. Nhưng tôi không lo sợ, bởi vì tôi đã có Tom bên cạnh.
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy Tom chắc là tôi sẽ không bao giờ quên được. Sân bay với rất nhiều cánh cửa, rất nhiều dòng người. Tôi chạy đến Tom, Tom cũng chạy đến ôm chầm lấy tôi. Ngay lúc đó, tôi không nghĩ, và cũng chẳng dám nghĩ rằng Tom là duyên số của tôi, cho đến khi Tom cất giọng đầy ngọt ngào bằng tiếng Anh:
- Is it a dream?
- No. It is reality.
Tôi ngẩn mặt lên nhìn Tom, đôi mắt Tom vẫn giống như lần đầu gặp gỡ, nhưng tôi lại cảm thấy đôi mắt đó có vẻ ánh lên vì xúc động. Và tôi thấy ảnh mỉm cười! một nụ cười mà tràn đầy sự hạnh phúc trong đó. Nhìn kỹ hơn thì thấy Tom có gì đó lạ lạ, hóa ra là Tom vẫn chưa cạo râu, nhìn ảnh khá già.
- Sao anh không cạo râu đi, nhìn giống ông già quá! - Tôi buông Tom ra và hí hoáy đẩy đống hành lý đi ra ngoài, Tom giờ hết ga lăng rồi, ko đẩy dùm tôi mà cứ quàng vai tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473559/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.