Thật ra tình cảm tôi dành cho Tom cũng không còn nhiều như ban đầu nữa, mà hình như nó đã được chia sẻ một nửa cho Tuấn. Một vài người quen của tôi cho rằng tôi nên yêu Tuấn, bởi vì Tuấn mới là người bên cạnh, chia sẻ mọi buồn vui với tôi, nhưng tôi vẫn không chắc chắn về tình cảm của mình. Nhưng tôi bắt đầu thây nhớ Tuấn nhiều hơn là nhớ Tom.
Tuy nhiên, cái tôi quá lớn vẫn là vật cản của tôi, khiên tôi bề ngoài vẫn tỏ ra lạnh lùng với Tuấn. Thỉnh thoảng đi học tiêng Anh tôi vẫn liếc trộm Tuấn. Nhưng Tuân lần này như một con người khác, thậm chí coi tôi như người vô hình.
Ngày diễn văn nghệ đã đến. Mặc dù tôi với thằng uke ác độc kia vẫn còn mâu thuẫn với nhau, nhưng tôi cũng không trách nữa, lúc này tôi mới biết nó tên là Dương.
Ngồi trong cánh gà, đang chuẩn bị thay đồ để diễn thì Tom gọi điện:
- Phương, em đang làm gì?
- Sắp diễn văn nghệ.
- Ước gì được ở đó xem em diễn. Em sẽ đóng vai gì?
- Vai phụ thôi anh ơi. – Tôi thở dài.
- Vai phụ trong vở diễn đó, nhưng sẽ là vai chính trong vở diễn của chúng ta. – Tom cười.
Chẳng hiểu sao nhưng tôi rất thích nghe những lời ngọt ngào từ Tom, nó làm tôi luôn nghĩ đến một tương lai tươi sáng, Tom quả thật rất biết động viên người khác. Nhưng tôi thấy mình không vui lắm, tôi vẫn thấy thiếu vắng gì đó trong lòng.
Vở kịch bắt đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473555/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.