Cuối cùng thì cũng tối. Tom và bạn ảnh đã trở về đất liền. Tôi nhắn tin cho Tom đợi ở khách sạn rồi đi bộ tà tà tới khách sạn của ảnh. Tôi dự định sẽ trả cho Tom bộ đồ tây và tặng Tom con búp bê vải coi như đền cho cái áo sơ mi của ảnh bị tôi làm bẩn.
Tom từ khách sạn bước ra, tôi đưa ảnh bộ đồ vest đã được gói lại cẩn thận, ảnh chạy lên cất trên phòng rồi vội vàng xuống sảnh với tôi. Sau đó, ảnh với tôi đi dạo ở quảng trường. Ở bên ảnh là bao nhiêu chuyện buồn bực tôi quên hết. Nghe Tom luyên thuyên về chuyến đi chơi ngày hôm nay. Vậy là một tuần đã trôi qua rồi,
Tom sẽ còn ở đây với tôi bao lâu nữa? Câu hỏi đó cứ lấn át tâm trí của tôi. Tôi vừa đi dạo vừa nhìn xuống chân mình, cứ bước và bước. Tôi cũng không dám nhìn lên Tom, nếu nhìn nhiều quá, yêu nhiều rồi mai mốt bỏ không được.
- Em sao vậy? – Bất chợt Tom hỏi.
- Không có gì...
- Nói thật đi.
- Mình sắp xa nhau rồi... – Tôi nhìn Tom nghẹn ngào.
Tom cũng hiểu điều tôi đang nghĩ, ảnh ôm tôi vào lòng, tôi cũng ôm ảnh. Cảm giác ấm áp trong vòng tay của ảnh, dù chục năm nữa có trôi qua, tôi biết mình cũng sẽ không bao giờ quên được.
Rồi hai đứa đi bên nhau... suốt đêm mà không nói điều gì. Được bên cạnh nhau dù không nói gì cũng hạnh phúc lắm rồi. Tôi cũng không dám ước mơ điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473520/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.