Quậy phá chán chê, tôi mới thì thầm vô tai Tom rủ ảnh đi dạo biển đêm. Tôi kéo tay ảnh đi ra khỏi chỗ âm thanh náo nhiệt đó, đi dọc bờ biển tới một nơi khá yên tĩnh. Lúc này ảnh đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng ảnh nhìn ra biển đêm. Tay ảnh cầm đôi dép, tôi cũng vậy, cầm đôi giày… Hai đứa vừa đi vừa đạp chân trên bờ cát mà sóng đánh vô. Nghe rì rào vui tai.
Hôm nay thật đặc biệt, bầu trời đầy sao. Tôi với ảnh ngồi trên bãi cát trắng ngắm biển đêm.
- You know… (Biết không…) – Chợt Tom nói…
- Sao cơ? – Tôi hỏi lại nhưng không nhìn vào ảnh, tay tôi vẫn hí hoáy vẽ bậy trên cát.
- Nghe nói nếu nhìn thấy sao băng trên bầu trời thì điều ước sẽ thành sự thật.
- Thật ư? Anh tin hả? – “Anh ngây thơ quá” – Tôi nghĩ thầm.
- Nếu điều ước thành sự thật thì em sẽ ước điều gì? – Tom nói.
Câu hỏi này đã thực sự đánh vào trái tim yếu đuối của tôi. Những kỉ niệm buồn lại như sóng biển ùa về trong lòng tôi… Tôi ý thức được mình xấu xí từ năm 9 tuổi. Ngày ấy, tôi chỉ là một đứa trẻ con, nhưng vì xấu xí cục mịch nên chẳng một đứa trẻ nào chơi chung với tôi. Ở lớp không đứa nào chào đón sự xuất hiện của tôi, thậm chí cô giáo xếp chỗ cũng không có đứa nào đồng ý ngồi cạnh tôi. Không có bạn nên tôi chỉ biết học và học, nhưng đối nghịch với chuyện học giỏi, tôi cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-niem-uke-xau/2473490/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.