Kinh Ngữ không biết rốt cuộc Cận Lệnh Hàng tặng quà gì cho mình. Giữa đêm khuya khoắt trở về nhà, cô trò chuyện với Nhan Điền Tuyết , một cô nàng "cú đêm" chính hiệu.
Mỹ nhân họ Nhan bảo rằng tầm mắt mình hạn hẹp, chỉ nghĩ ra được mỗi kim cương, một viên kim cương tím khắc hình hoa hồng.
Nhưng Kinh Ngữ cảm thấy chẳng ổn chút nào. Tặng nhẫn kim cương có phải hơi quá tay không? Dĩ nhiên cũng không phải là không được, cô có thể chấp nhận, ai mà chẳng thích nhẫn kim cương, huống chi lại là món quà từ người ấy.
Cô có sở thích sưu tầm kim cương, trong đó riêng nhẫn kim cương đã có rất nhiều chiếc.
Kinh Ngữ thôi không bận tâm nữa, tranh thủ trời chưa sáng định chợp mắt một giấc.
Chưa nhắm mắt được mấy phút, điện thoại đã liên tục vang lên tiếng tin nhắn. Là vài bức ảnh Nhan Điền Tuyết gửi đến.
Vì tò mò, cô cố gượng cặp mắt đang díp lại vì buồn ngủ để nhìn.
Nhan Điền Tuyết nói: "Cậu có biết hôm qua ban ngày Cận Lệnh Hàng đi đâu làm gì không? Tần Lệnh Tân mở một viện bảo tàng, anh ta mang từ Canada về hai cổ vật đến tặng, hôm nay đi dự lễ khai trương viện bảo tàng rồi.
Nhân tiện nói về Tần Lệnh Tân, mình phải thốt lên một câu, anh ta đúng là không phải dạng vừa! Nghe nói cha anh ta làm quan chức, ở cương vị cao, vậy mà anh ta lại mở viện bảo tàng tư nhân, chẳng phải là đang đẩy cha mình vào chỗ chết sao? Mối quan hệ này phức tạp thật."
Kèm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nho-khon-nguoi-fuiwen/5183002/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.