Một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, sau khi Hân được đảm nhiệm vi trí thư kí của Hoàng Nam do anh sắp xếp cho cô, thay thế Cherry và đẩy cô nàng qua phòng ban khác. Chiều nay cô sẽ cùng Hoàng Nam đi picnic, dù sao thì cô anh cũng phải nên dành thời gian tìm hiểu nhau nhiều hơn và cô cũng muốn lưu giữ những khoảnh khắc vui vẻ của cả hai.
Hân và Nam cùng nhau ngồi ở trên bãi cỏ nhìn ra ngoài phía bờ hồ in hằn những đám mây màu cam của buổi chiều hoàng hôn. Hân nghiêng đầu sang nhìn Nam nhẹ giọng hỏi:
- Anh Hoàng Nam này, em hỏi anh một câu nhé! Anh có sợ một ngày nào đó không còn nhìn thấy ánh sáng mặt trời không? Khi đó anh sẽ như thế nào và làm gì nếu không có một ai ở bên cạnh?
Nam nhìn cô với ánh mắt khó hiểu khi nghe Hân hỏi, hôm nay anh nhìn thấy biểu hiện của cô có vẻ gì đó rất kì lạ rồi anh cũng trả lời:
- Nếu không nhìn thấy ánh mặt trời thật sự sẽ rất cô đơn chỉ muốn chết đi để giải thoát, vì chỉ là gánh nặng cho người khác thôi. Mà sao em lại hỏi anh như vậy? Em bị sao hả? Hay coi phim vừa nãy nên đâm ra lo sợ sao?
- À… Không có gì đâu anh, chỉ là em hỏi thử thôi. Lỡ như ngoài đời cũng có số phận như vậy thì sao? Bị căn bệnh u não đó cướp đi khả năng nhìn thấy ánh sáng mà còn không có ai bên cạnh nữa, cuộc đời cô gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139477/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.