Lâm Khang đứng yên nhìn hành động thân mật của Hân trao cho người con kia mà cảm thấy nóng ran cả người, tay cấu chặt vào cạnh cửa.
Hân hôn nhẹ lên trán Nam rồi nhìn anh bằng ánh mắt sâu lắng và cảm thấy có lỗi khi đã để anh rơi vào tình thế dở khóc dở cười như thế này. Cô vội lay nhẹ cánh tay Nam để đánh thức anh dậy:
- Anh Nam... anh Nam...
Kêu hai lần Nam vẫn chưa tỉnh, Hân ghé sát vào người Nam và gọi tiếp nhưng đang định gọi thì anh chợt mở mắt nắm lấy tay cô kéo lại làm cô ngã nhào vào người anh.
Hân như đờ ra chỉ biết đưa ánh mắt tròn long lanh nhìn Nam một cắc đầy bất ngờ. Anh khẽ lên tiếng còn nở một nụ cười làm gục đối phương:
- Biết lợi dụng lúc người khác đang ngủ rồi hôn trộm ha?
Hân vội lắp bắp phân bua:
- Làm... làm gì có! Buông em ra coi.
Nói rồi, Hân giãy giụa tay chân định đứng dậy nhưng không được vì bị bàn tay rắn chắc kia ôm chặt. Cô bực mình thở phắt một cái, gằn giọng nói:
- Anh muốn gì đây? Muốn trả thù...
Chưa kịp nói hết câu thì cô đã bị Nam áp hai ngón tay vào môi làm cho im lặng, ánh mắt anh nhìn cô một cách lưu luyến làm cho tim cô cứ đập thình thịch liên hồi. Nam nhẹ tay hất gọn những sợi tóc trên mặt Hân qua một bên, khẽ cúi người xuống để trao cho Hân nụ hôn và Hân cũng hiểu được anh đang làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139471/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.