Sáng hôm sau, Gia Hân tờ mờ tỉnh dậy sau khi đánh một giấc ngủ sâu, quên đi những gì đã xảy hôm qua. Cô chống tay đứng dậy vươn tay khởi động xương cốt, hít một hơi thật sâu.
“Giờ mới nhận ra căn phòng này nhỏ như lỗ mũi vậy, ngột ngạc quá… Nhưng dù sao mình cũng hên vì có chỗ tá túc qua đêm…” Gia Hân lầm bầm trong miệng, tay vờ lấy đầu tóc rời bù của mình.
- Dậy rồi sao?
Hoàng Nam từ ngoài bước cửa bước vào nói, nhìn cô khẽ nở nụ cười chết người.
- Ờ… Thật ngại quá khi chiếm cả chỗ ngủ của anh như vậy.
Gia Hân đáp lại với điệu bộ ngại ngùng, bây giờ cô mới nhìn kĩ từng đường nét trên khuôn mặt của người con trai cô mới gặp mặt lần đầu, thật sự mới thấy anh ta sở hữu nhan sắc phải nói là không lối thoát, cùng nụ cười tỏa nắng với cặp răng khểnh có duyên dễ sợ.
- Công nhận nhìn anh có khí chất vương giả thật đấy. Nếu mọi người không biết gia cảnh khó khăn của anh thì họ ngỡ rằng anh là thiếu gia con nhà giàu đấy.
Gia Hân trong mắt nhìn Hoàng Nam nói làm anh không biết nói gì, trong miệng anh thì thầm: “Thì mình vốn dĩ là thiếu gia con nhà giàu khét tiếng mà.”
- Cô mặc tạm đỡ bộ quần áo này đi, tôi mượn của cô chủ trọ đấy.
Hoàng Nam nói giọng đều đều, đưa bộ quần áo cho Gia Hân. Cô lưỡng lự cầm lấy rồi nhìn anh với mắt ngại ngùng nhẹ giọng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nay-co-anh/3139455/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.