"Mạc Yên, em vẫn còn tin tôi, có phải không?"
Khi Lục Tự nói câu này, Mạc Yên vô thức mím chặt môi, né tránh ánh mắt anh hướng tới. Bởi vì.... bởi vì dù rằng cô không muốn thừa nhận, nhưng tất cả những gì anh ta nói đều không sai, bao gồm cả việc... cô vẫn còn tin tưởng anh ta. Một chút thôi, nhưng vẫn còn.
Lục Tự con người này, tính cách thất thường, vui buồn khó xét. Người ta thường nói, khi con người hi vọng một điều gì, thì sẽ luôn hướng bản thân nghĩ về điều đó. Mặc dù Mạc Yên không biết tại sao, nhưng cô hiện tại, trong lòng ôm một chút hoài nghi, một chút hi vọng, chạy đến cũng là để xác nhận mọi chuyện cho rõ ràng. Nghĩ kĩ lại, trước đây, Lục Tự chẳng có lý do gì để giết hại A Khải. Anh ta có thể điều tra được chỗ ở của cô, không cần thiết sử dụng A Khải làm mồi nhử. Chưa kể đến việc giữa Lục Tự và Châu Kình có mối thù không đội trời chung, nguồn căn của chuyện này lại càng trở nên mơ hồ. Thế rồi Mạc Yên lại nghĩ, dù cho Lục Tự không đích thân ra tay, cũng có thể là do người của Diêm Minh hạ thủ. Chỉ là, người đó làm thế rốt cuộc là vì động cơ gì? Chẳng lẽ vết rạch trên bàn tay A Khải chỉ là ngẫu nhiên? Không thể nào!
Mạc Yên lắc đầu, những chuyện này làm cho cô rối quá đi mất. Nhìn thấy hai hàng lông mày của Mạc Yên nhíu chặt lại, Lục Tự không cười nổi, dù cho trong lòng thực sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534241/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.