Lúc Lâm Hiên bước vào và nói câu này, cũng là lúc điện thoại Mạc Yên reo không ngừng nghỉ. Trong lòng nổi lên dự cảm xấu, Mạc Yên vội bắt máy, gần như ngay lập tức. Qua ống nghe điện thoại truyền đến giọng nói của người bên kia, không nhiều, nhưng một vài câu cũng đủ khiến Mạc Yên chết đứng, chiếc điện thoại suýt chút rơi khỏi tay.
"A Bảo, đừng đùa"
Mạc Yên phải cố gắng lắm mới khống khế được mình không hét lên qua điện thoại. Vừa cất lời, cô mới biết đó là câu hỏi ngu xuẩn đến thế nào, vì rằng cô biết rõ, dù A Bảo có nghịch ngợm đến mấy, cũng sẽ không lấy chuyện này ra đùa cợt. Bên kia truyền đến từng tiếng thở trầm thấp, A Bảo không nói gì, là muốn cho Mạc Yên thời gian để bình tĩnh lại
Mạc Yên siết chặt lấy điện thoại, mặt tái nhợt:"Bây giờ các cậu đang ở đâu. Bây giờ... cậu ấy đang ở đâu"
Mạc Yên chạy như bay ra khỏi phòng, Đường Duệ liếc qua Lâm Hiên, giật mình đuổi theo. Mạc Yên vấp phải bậc cầu thang cuối cùng, Đường Duệ theo sau tóm không kịp, cả người cô mất đà ngã lăn ra đất. Đường Duệ hoảng hốt, nhanh chóng chạy đến muốn đỡ Mạc Yên. Có vẻ cô ngã rất đau, nhưng lại không nán lại một giây nào, chạy vội ra cổng chính, phi thẳng vào trong chiếc xe ô tô đậu ngoài cửa. Trong lòng Đường Duệ nghi hoặc, rốt cuộc có chuyện gì mới có thể khiến Mạc Yên hoảng loạn đến thế, không thể hỏi, chỉ có thể theo cô ngồi vào ghế lái phụ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534239/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.