Khi Mạc Yên tắm xong bước ra ngoài, Lục Tự đã từ trên giường đứng dậy, tựa người ngay cạnh ô cửa sổ. Anh đóng chặt cửa, căn phòng lại một lần nữa chìm vào trong bóng tối. Mạc Yên vắt một chiếc khăn bông ở ngang vai, mái tóc vẫn còn nhỏ nước ướt sũng, trên người mặc quần đùi và áo phông rộng thùng thình, có vẻ giống trẻ con lấy trộm đồ người lớn mặc. Lục Tự nghe thấy tiếng mở cửa liền quay lại, một tay kéo hé ô cửa cho ánh sáng lọt vào, vẫy vẫy tay gọi cô:"Qua đây"
Mạc Yên nghi hoặc đi qua, Lục Tự lấy chiếc khăn đang vắt trên vai, trong lúc Mạc Yên không chú ý giúp cô lau mái tóc đang ướt sũng. Mạc Yên ngượng ngùng, muốn giành lại chiếc khăn từ tay anh:" Để em tự làm"
"Yên nào". Lục Tự hô khẽ. Mạc Yên đành phải để yên cho anh lau. Mạc Yên khi mười sáu tuổi người còn nhỏ con, chỉ cao chưa đến vai Lục Tự, nhìn từ đằng sau giống như anh có thể ôm trọn cô vào lòng. Mạc Yên nhớ tới động tác vừa rồi của anh, không khỏi thắc mắc:" Anh không thích ánh sáng à?"
Động tác trên tay Lục Tự hơi ngưng lại:"Mắt không tốt lắm nên không nhìn được ánh sáng chói. Hơn nữa còn ở trong này quá lâu"
Mạc Yên gật đầu không hỏi nữa, trầm ngâm, khẽ lẩm bẩm:"Không biết đến bao giờ mới được ra khỏi đây"
Lục Tự nhướng mày:"Em muốn rời khỏi?"
Mạc Yên gật đầu, nghĩ một lúc lại lắc đầu:"Em cũng không biết. Thật ra bây giờ ở đây cũng tốt lắm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/noi-nao-co-anh/4534230/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.