Bình minh chiếu rọi mọi nơi nhưng không phải ai cũng điều may mắn cảm nhận được, Tần Vũ ngồi im lặng trong phòng làm việc chỉ cách mới mấy tháng mà ai cũng thấy rõ sự tiều tụy trong anh..Một nét thư sinh vẫn còn đó, chỉ là đôi mắt u buồn không hề che giấu..
Nhìn xuống đường phố muôn màu , anh nốc từng dòng rượu chua chát, chỉ có dùng rượu rội rửa anh mới cảm thấy rằng mình con được sống..Kha Nhi mất tích hơn sáu tháng rồi, nơi nào anh cũng lật tung tìm kiếm Campuchia, Nhật Bản, Thái Lan..
Chỉ cần nghe ai nói qua nơi đó có xuất hiện bóng dáng của cô, anh liền bỏ mặc mọi thứ dù là trong đêm tối hay hoàn cảnh nào đi nữa, anh sẽ tìm mọi cách đến nơi đó lập tức.
Nhưng ông trời vô cùng tàn nhẫn, gieo hi vọng cho anh rồi dập tắt không hề xót thương..
Người ta nói cô đã bị những bọn buôn người đưa vào nhà chứa..Anh không ngại xông vào từng nơi đề tìm kiếm bóng dáng của cô.Anh tự nói với lòng dù cô có ra sao.Có bị vẩy đục chăng nữa, anh cũng sẽ không buông tay.
Thế mà mọi thứ điều vô vọng, cầu cũng chẳng được, muốn cũng chẳng xong.
Kha Nhi! Kha Nhi em đang ở đâu..!
Đôi mắt Tần Vũ đỏ hoe, ánh sáng đèn đường hắt vào càng khiến sắc mặt anh ảm đạm ưu thương..
" Cạch "
Tiếng cửa phòng không hề báo trước bất ngờ mở ra..
Tần Kiên nhìn hình ảnh gục ngã của con trai mà thở dài..
Ông cầm sấp hồ sơ đập mạnh lên bàn.Tần Vũ quay ghế nhìn thấy ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-tinh/786977/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.