Chuyển ngữ: Địa Đản
Mọi người đang xôn xao vây quanh, bách tính muôn dân đều kinh ngạc nhìn vị tiểu ca kia.
“Có chuyện như thế sao? Cậu không nhầm đó chứ?”
“Mấy chữ “Chấp pháp như sơn” viết ở trên quan tài, chẳng phải ý nói muốn đem chôn luôn mấy chữ này sao? Đây rõ ràng là trào phúng Lâm thừa tướng chấp pháp không công minh đây mà.”
“Không phải vậy sao, ta còn nghe nói, vụ án của Thẩm đại nhân là do Lâm thừa tướng thẩm tra, chẳng lẽ có khuất tất gì chăng?”
Tiếng bàn luận bên ngoài càng lúc càng lớn, khuôn mặt của Lâm Phương Tri sa sầm hết lại, mặt mày xanh mét nhìn Thẩm Hành đang đứng ở trong sân.
“Không biết tự lượng sức! Lại còn ngang nhiên chạy tới Lâm phủ ta gây sự, ngươi tưởng đây là nơi nào?” Đường đường là phủ Thừa tướng mà bây giờ náo nhiệt không khác gì cái chợ, ông còn mặt mũi gì nữa đây.
“Nơi nào?” Thẩm Hành mỉm cười nhìn ông. “Không phải là nhà ông đó sao? Hay là thừa tướng đại nhân muốn nói, những người ở đây đều không phải là người?”
“Vô liêm sỉ!!” Lâm Phương Tri tức đến đỏ bừng cả mặt. “Ngươi ngang nhiên coi thường mệnh quan triều đình, ai cho ngươi cái gan lớn thế hả?”
Thẩm Hành lại lắc đầu ra vẻ không hiểu, “Tặng quà mà còn cần lớn gan sao? Tiểu nữ nghe nói Lâm đại nhân mắc bệnh khó trị, lo lắng quý phủ không tìm được gỗ tốt làm quan tài cho ngài, vì vậy mới đi suốt cả đêm mang một cái tới đây.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-ti-cu-an-ky-moi/2038165/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.