Phó Dương Thần đã đứng sẵn ở cổng chờ cô Cẩm Thanh Hà nhìn thấy nhưng cố tình né tránh rồi đi vào nhà
Anh cũng chẳng nói gì mà đi theo sau nhưng vẫn hỏi
Em có đói không anh bảo giúp việc làm đồ ăn cho em
Cẩm Thanh Hà chỉ quay sang nhìn anh nói
Làm sao có thể như thế tôi cũng là người hầu sao có thể dám sai người hầu khác làm cơ chứ
Phó Dương Thần chạy đến giữ chặt vai cô mà nói
Em không phải người hầu,em là người của anh nếu như em không hài lòng ai nói anh sẽ xử lý ngay lập tức
Cẩm Thanh Hà gạt tay anh ra khẽ nói
Vậy bây giờ người tôi không hài lòng và căm ghét nhất chính là anh thì anh có để tôi đi không
Anh nghe vậy liền lạnh mặt đi lên tầng lúc đi còn nói
Sẽ không
Cẩm Thanh Hà cười khổ cô biết đó chỉ là sự thương hại và bù đắp cho lỗi lầm của anh thôi cũng chẳng phải là tình yêu gì cả
Phó Dương Thần trên phòng cũng ôm đầu suy tư về những lời cô nói
Anh không biết mình nên làm thế nào có thể bù đắp và sữa chữa những sai lầm dại dột mà bản thân gây ra cả.Đó chẳng khác gì là vô vàn con dao nhọn đâm thẳng vào trái tim Cẩm Thanh Hà đến rỉ máu cả
Ngỡ như có rất nhiều sợi dây thắt lút lại với nhau không thể gỡ ra được vậy
Phó Dương Thần không biết bản thân có nên buông tha cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/3325501/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.