Anh xắp xếp đồ rồi đi ra ngoài nhưng khi đi ra ngoài thì giọng cô khẽ truyền vào tai anh
Tôi hận anh càng hận bản thân mình hơn khi đã....yêu một người như anh
Phó Dương Thần giật mình khi nghe cô nói yêu anh,anh khó hiểu khi bản thân đã hành hạ Cẩm Thanh Hà đủ đường nhưng cô lại nói ra lời yêu anh
Anh nghe muốn đáp lại nhưng miệng lại khép chặt không nói một lời gì mà đi về
Phó Dương Thần vừa ra ngoài Cẩm Thanh Hà đã ôm bản thân mà khóc
Mẹ xin lỗi khi đã không thể giữ được con
Cẩm Thanh Hà khóc đến mức ngủ quên lúc nào không hay
Tỉnh dậy cô cảm thấy người như nặng trĩu không có sức sống,cô quyết định đi ra ngoài hòng gió
Nhậm Doanh Dục cũng vừa hay đi ngang qua vừa nhìn đã nhận ra gọi to
Cẩm Thanh Hà,phải cô không
Nhậm Doanh Dục chạy nhanh đến chỗ cô nhưng khi nhìn thấy áo của bệnh nhân thì hỏi
Cô bị sao vậy
Cẩm Thanh Hà nhìn thấy anh ban đầu cũng chẳng biết ai nhưng nhìn kĩ thì đó lại là Nhậm Doanh Dục người va vào cô vài hôm trước
Cô cũng không nói ra mà chỉ nói cho qua
Tôi bị đau dạ dày nên vào viện chữa thôi mà
Nhậm Doanh Dục nghe cô nói nhưng cũng không tin nhưng lại không dám tra hỏi
Anh nhìn thấy cô có sợ tóc mai bị dính vào mặt liền lấy tay gạt tóc qua một bên
Cảnh này bị Phó Dương Thần quay lại lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/3325498/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.