Phó Dương Thần khẽ ôm cô vào lòng ngủ
Cẩm Thanh Hà theo quán tính vô thức ôm trầm lấy anh
Lúc này cả hai người giống một vợ chồng son đang ôm nhau ngủ.Nhưng sự thật thì vẫn rất tàn khốc những vết thương để lại sẹo lớn nhỏ vẫn còn hiện rõ trên da thịt cô
Lần này cô mơ Phó Dương Thần cùng đứa con của cô đang dạo chơi trong vườn nhưng nhìn kỹ lại là một cô gái khác đang đi cùng anh và con cô
Cô gái trong mơ nở nụ cười quỷ dị dắt con cô ra giưỡng đường cô sợ hãi hét lớn
Đừng mà!!!
Chiếc ô tô đã nao nhanh đến đứa bé,trước mặt cô là người cô bé đang chảy rất nhiều máu
Cô giật mình tỉnh dậy trên khoé mấtvanx còn in lại nước mắt
Cẩm Thanh Hà liếc nhìn đồng hồ mới chỉ có 5 giờ sáng bên cạnh Phó Dương Thần vẫn còn đang say giấc
Cô áp sát xuống môi anh khẽ hôn như là thay cho một lời chào buổi sáng
Cô đi xuống giường,bước đến cánh cửa sổ trầm ngâm nhìn anh mặt trời ló dạng
Cẩm Thanh Hà thấy một con chim đang bay lượn bỗng cô lại có một khao khát tự do được như một con chim tự do bay lượn trên bầu trời mà không hề chịu sự đau khổ nào
Phó Dương Thần cũng tỉnh dậy thấy cô đang đứng ngoài cửa sổ khiến anh muốn dậy đi ra ôm cô mà không phát ra tiếng động nào
Nhưng miệng anh lại không như thế nhanh chóng hỏi
Cô đang nhìn gì ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/3325494/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.