Bước vào trong tiệm cô choáng ngợp trước những chiếc váy hàng hiệu,xa xỉ mà cô có làm cả năm cũng chưa chắc đã mua được
Phó Thanh Huyền phủi nhẹ nay nói
Gói hết những mẫu mới và mắc nhất vào cho tôi,lấy size vừa với cô gái này
Phó Thanh Huyền chỉ thẳng vào cô.Cô bvooij vàng xua tay
Tiểu thư,tôi...tôi không cần đâu,tôi có quần áo rồi mà
Sao có thể,người bạn tôi mới quen thì phải ăn diện chứ sao có thể mặc lỗi thời được
Bạn...bạn với tiểu thư
Azzzz đừng gọi tôi là tiểu thư nữa gọi là Thanh Huyền đi
Tiểu...
Đang nói thấy Phó Thanh Huyền trừng mắt cô liền thay đổi câu ngay
Thanh..Huyền
Ừm đúng rùi,phải như vậy chứ
Mua quần áo xong Phó Thanh Huyền kéo cô sang tiệm trang sức gần đấy.Nói to gọi nhân viên ra khi nhân viên ra đông đủ cô nói
Trang điểm và thay quần áo cho cô ấy
Nghe đến thây quần áo cô rịt rè sợ sệt nói
Không...không cần đâu
Sao không cần
Vì...vì
Phó Thanh Huyền ngán ngẩm bấ lực xua tay
Trang điểm cho cô ấy đi không cần thay quần áo
Sau khi trang điểm xong Phó Thanh Huyền bất ngờ trước sự xinh đẹp ấy.Vốn dĩ cô đã rất xinh,trắng nõn nay thêm phấn son cô như tiến thêm vài cấp độ nhan sắc khiến Phó Thanh Huyền khen không ngới
Ôi trời,cô xinh quá như bước ra từ trong chyện vậy
Cô quay ra chiếc gương cũng choáng ngợp trước vẻ đẹp của mình vì cô nhà ngheo chưa bao giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819915/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.