Sau khi ăn Phó Thanh Huyền và cô ăn uống xong cũng đã tối hai người lại cùng nhau đi dạo cho khuây khoả đầu óc
Trong lúc đang đi dạo quanh ngõ thì chợt có một con mèo con đang nằm co ro trên chân có một vết thương.Thấy vậy cô cúi xuống bế con mèo lên nói
Ôi trời,em mèo này bị thương rồi
Phó Thanh Huyền thấy vậy cũng quay sang xem và nói
Con mèo này dơ lắm cô ôm làm gì vậy
Cô nghe Phó Thanh Huyền nói vậy bèn nói
Cũng là một loài động vật dễ thương mà,tôi thấy chúng bị bỏ rơi nên muốn mang về nuôi được không
Cẩm Thanh Hà khẩn cầu xin muốn nuôi.Thấy cô cố chấp như vậy Phó Thanh Huyền bèn đồng ý
Cả hai đem mèo con về tắm rửa sạch sẽ băng bó vết thương.Khi tắm xong bộ lông trắng khiến cho cả hai trầm trồ nói cùng lúc
Oa...dễ thương quá
Phó Thanh Huyền không tự chủ được bế bé mèo lên ôm.Cẩm Thanh Hà thấy vậy bèn nghĩ "trời,mấy phút trước con chê dơ đó ha"
Phó Thanh Huyền nhìn bé nũng nịu trong tay mình nói
Còn dễ thương với dễ gần hơn cả Tiểu Bạch rồi.Lúc trước muốn ôm nó mà cứ né hoài chẳng bằng cục bông này cả
Nói vậy Phó Thanh Huyền quay sang nhìn cô hỏi
Rốt cuộc làm sao tôi muốn gần Tiểu Bạch thì nó né không thương tiếc còn cô thì lại được nó yêu thích vậy chỉ cho tôi đi
Thấy Phó Thanh Huyền hỏi vậy cô cũng phân vân không biết trả lời sao bèn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819883/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.