Từng lần cô trượt tay rơi xuống cũng là nhưng lần roi đánh mạnh vào người cô
Vết thương cũ như nứt ra khiến cô lại nhớ đến nhưng lần Phó Dương Thần nhẫn tâm đánh cô khiến cô phải buông những nời xin tha
Đừng mà,đừng đánh nữa,đau...đau lắm,anh dừng lại đi
Thu Thủy không nghe rõ từng chứ chỉ biết cô đang cầu xin
Lần này Thu Thủy mặc kệ không chờ khi cô làm sai nữa mà đẩy cô xuống tát,giật tóc,đánh roi vào người cô cách tàn nhẫn nhất vừa đánh vừa nói
Cô là cái gì mà đòi mê hoặc được Phó thiếu người nghèo như cô mà muốn làm phượng hoàng ư,chỉ có tôi mới cứng thôi
Đánh một lúc cô không trụ được nữa ngất xỉu xuống nền cát
Phó Thanh Huyền lúc này đang lo lắng vì Cẩm Thanh Hà đi hơn 1 tiếng vẫn chưa về.Phó Thanh Huyền lo lắng quá bắt đầu tìm cô
Khi đang đi tìm thì thấy cô đang nằm trong góc với nhiều vết thương bị thâm tím ở những nơi khác nhau
Đến giờ Phó Thanh Huyền mới hiểu cái được gọi là huấn luyện riêng cho cô là gì
Cô tính đem chuyện này nói với anh trai thì chợt nhận ra cô ả Thu Thủy đã lấy điện thoại của hai người nên cô chỉ có thể nhẫn nhịn
Phó Thanh Huyền dìu cô về phòng trong trạng thái cả người cô ngất lịm không còn sức
Hôm sau,cô cũng tỉnh dậy nhưng khi vừa tỉnh đã nhìn thấy Thu Thủy đang đứng trước mặt nói
Cô thức dậy muộn vi phạm quy định phạt khi tập luyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819872/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.