Trong lúc cả 3 đang nói chuyện thì cô có cuộc gọi.Trong cuộc gọi đó thì người bên kia yêu cầu cô đi ra ngoài nhận quà.Dù nghi vẫn nhưng cô vẫn đi ra
Khi đến cổng thì cô ngó ngang ngó dọc tìm người thì chợt có bóng đen đi đến bịt miệng cô lại.Khi phản ứng lại thì cô đã ngất đi người đàn ông đó bế cô lên xe đã được để sẵn bên cạnh
Sau một lúc ngồi chờ không thấy Cẩm Thanh Hà về,cả ba bắt đầu lo lắng.Cùng nhau ra ngoài thì không thấy cô đâu chỉ thấy chiếc điện thoại vỡ màn hình dưới đất
Biết có chuyện chẳng lành cả ba bắt đầu sau người và chia nhau ra tìm cô
Sau khi thuốc mê hết tác dụng Cẩm Thanh Hà mở mắt ra đã nhìn thấy mình đang ở một lơi bỏ hoang cả hai tay bị trói sau ghế,cô trấn an sự sợ hãi nói
Cô...cô là ai,tại sao lại bắt tôi
Cô ả kia cầm chiếc dao nhỏ kè kè bên mặt cô nói
Là người muốn gi*t cô
Lúc này Cẩm Thanh Hà bắt đầu sợ hãi nói
Nhưng tôi với cô làm gì có thù oán với nhau đâu,tại sao cô lại muốn gi*t tôi
Người bắt cóc cô không ai khác lại chính là Triệu Dương My.Cô ta thản nhiên nói
Vì cô đã phá hỏng chuyện tốt của tôi
Cẩm Thanh Hà hoài nghi
Chuyện tốt?là chuyện gì
Triệu Dương My tiện tay đánh cô một bạt tai nói
Cô không còn nhớ lần mình lên giường với Phó Dương Thần à,tôi đã bỏ thuốc để được làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819868/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.