Vài ngày sau,cô xuất viện Phó Dương Thần yêu cầu cô về,Phó Thanh Huyền muốn giữ cô ở lại nhưng không được
Khi vừa về đến nhà Tiểu Bạch ngửi thấy mùi hương của cô bèn lao nhanh ra ôm cô,chỉ chút nữa là khiến cô ngã xuống.
Tiểu Bạch nhảy lên liếm khuôn mặt của cô khiến cô nhột mà vốt ve nó
Tiểu Bạch à,chị đi mấy ngày có nhớ chị không
Tiểu Bạch nghe như hiểu được bèn dụi dụi vào người cô.Phó Dương Thần lúc này cũng đi vào khi thấy hổ nhà mình thân thiết với cô trong lòng không hiểu sao lại có chút tức
Anh đi đến gần như áp sát cô nói
Vì tại tôi nên cô mới bị thương nên tôi cho phép cô nghỉ ngơi 2 tuần dưỡng sức muốn đi đâu thì phải xin,số điện thoại của tôi đã lưu vào trong máy cô rồi
Lúc này cô băn khoăn không biết là mình lưu số điện thoại anh từ bao giờ chợt nhớ ra hôm trước có để quên điện thoại trong phòng và anh đã đem ra xe đưa cho cô
Cô mở máy lướt tìm thì thấy một cái tên là Phó Dương Thần hiện lên.
Cô nhìn số điện thoại trong đầu bất giác hiện lên khung cảnh mà hai người triền miên quấn quýt lấy nhau
Liên tưởng vẩn vơ khiến mặt coi đỏ như trái cà chua chín.Cô sốc lại tinh thần nhìn đống hành lý mà mình đem về
Lúc cô đi chỉ đem vài ba bộ nên cũng chẳng nặng ấy vậy mà chỉ sống ở nhà Phó Thanh Huyền mấy ngày cô đã chật kín 2 vali
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819862/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.