Một lúc sau cô mới thoát ra khỏi cái ôm của anh
Vừa đứng dậy cả người như có luồng điện chạy qua tê dại.Cả người cô bủn rủn đứng không vững nhưng cô đã tì tay vào tường rồi đi ra ngoài
Sau một lúc cô đã dần quen đi xuống nhà uống thuốc tránh thai.Khi cô cầm những viên thuốc nhìn chằm chằm vào chúng
Cô chỉ có thể là thân phận của một người tình,một người không danh phận thoả mãn nhu cầu cho anh,dù yêu nhưng cô có lẽ cũng không xứng để có chung với anh một đứa con
Cho dù có suy nghĩ vậy nhưng Cẩm Thanh Hà vẫn len lỏi 1 hy vọng mình sẽ có với anh cùng một đứa con
Cô cố gắng nhịn cơn đau trong tim uống thuốc rồi bắt đầu công việc làm của mình
Khi cô chuẩn bị bữa sáng thì vừa hay Phó Dương Thần cũng đi xuống nhà nói với cô một câu lạnh lùng
Cô tự ăn đi,tôi ra ngoài có việc rồi
Cẩm Thanh Hà định kéo anh lại ăn chút rồi đi nhưng chỉ đổi lại một ánh mắt lạnh lùng.Phó Dương Thần nhanh chóng đi ra ngoài lên xe phóng đi mất
Cô rủ mi xuống khi cả hai đêm qua vẫn còn nồng đậm mà sang nay anh như trở thành một con người khác
Cẩm Thanh Hà lặng lẽ ngồi xuống ăn đồ ăn mà chính mình đã dốc tâm huyết làm cho anh.Vừa ăn nước mắt cô không tự chủ được nữa mà rơi xuống
Phó Dương Thần lúc này đã đến sân bay.Vừa đến nơi đã có một cô gái mặc váy màu đỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819843/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.