Nghe Cẩm Thanh Hà nói thế Phó Thanh Huyền mới dừng lại.
Thẩm Ngọc Liên nhanh chóng đi ra bám nay Phó Dương Thần nói
Anh...anh xem em gái đánh em này
Vừa nói cô vừa khóc.Anh nhanh chóng đây cô ra nói
Chuyện vừa rồi không tính nữa,mấy ngày nữa anh sẽ chuyển em ra phòng mà anh đã mặt
Thẩm Ngọc Liên nghe vậy liền nói
Anh...nhưng em không muốn đi đâu
Phó Thanh Huyền chen vào lời nói của cô ta
Tôi sẽ ở đây nên cô mau cút đi cho khuất mắt tôi
Thẩm Ngọc Liên nhìn anh mong muốn anh nói giúp cô ta nhưng anh lại quay đầu bỏ đi
Anh đi đến chỗ Cẩm Thanh Hà kéo tay cô đu lên phòng
Vừa đến nơi anh thả tay cô ra nói
Tại sao cô lại lấy đồ của Thẩm Ngọc Liên
Cẩm Thanh Hà nhìn thẳng vào mắt anh noia
Tôi không có
Anh cau mày nhìn
Bằng chứng rõ ràng như thế tại sao còn chối
Cô không ngần ngại nói ra
Mình không làm sao phải nhận cơ chứ.Con nếu Phó thiếu không tin thì tôi cũng chẳng cần bận tâm ngài muốn phát tôi như nào cũng được.Tôi xin phép đi trước dưới nhà cần nhiều việc phải làm ạ
Cẩm Thanh Hà vừa quay đầu đi thì nước mắt cô đã rơi.Vốn tưởng anh sẽ an ủi mà tin cô không lấy nhưng cô đã đem liềm tin trao cho sai người
Thẩm Ngọc Liên vẫn tức giận vì vụ vừa nãy đã đứng sẵn ở phía hành lang
Ngay khi cô vừa đi ra Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819836/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.