Bỗng Cẩm Thanh Nhi gọi cô vào nhà cô nhanh chóng nói
A,em gái tôi gọi rồi hôm nào gặp lại nhé tạm biệt anh
Nói xong Cẩm Thanh Hà nhanh chóng chạy vào trong
Phó Dương Thần lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của Cẩm Thanh Hà
Khi bóng khuất anh cũng lặng lẽ lái xe đi.Bên trong một đôi mắt đang nhìn theo bóng xe của anh mà đôi mắt trĩu xuống
Phó Dương Thần về nhà nâng niu 3 bông hoa mà cô tặng đặt vào chiếc bình chứa những bông hoa héo mà trước kia cô cắm.Anh thay vào bằng 3 bông hoa đi kèm với nụ cười tặng cho anh
Anh ngắm nghía những bông hoa ấy một hồi rồi chuông điện thoại reo,đàu dây bên kia chính là Phó Thanh Huyền anh nhấc máy lên hỏi
Có chuyện gì thế
Anh,nghe nói anh vừa đi ra nhà của Cẩm Thanh Nhi để thăm Cẩm Thanh Hà hả
Ừm
Cô ấy sao rồi
Sống rất tốt còn rất vui vẻ
Phù,vậy là yên tâm rồi
Mà hỏi để làm gì
Em không tìm thấy Thẩm Ngọc Liên đâu,em sợ cô ta sẽ...
Sao không nói xớm
Em....
Chưa nói xong anh tắt máy nhanh chóng gọi cho người đi tìm Thẩm Ngọc Liên
Mộ Thanh Lạc cũng đã nghe thấy tin Cẩm Thanh Hà bị mất trí nhớ lên cũng đi thăm
Vừa đến nơi cô đã chạy đến ôm lấy Cẩm Thanh Hà
Cẩm Thanh Hà theo quán tính đẩy ra hỏi
Cô là ai vậy
Mộ Thanh Lạc quên mất cô ấy mất trí nhớ lên châm rãi giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-tinh-yeu-chung-ta-la-gi-cua-nhau/2819822/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.