Mặt trời đang nhô lên trên mặt biển sẫm màu rượu vang.Những tia nắng dịu dàng vuốt ve một hòn đảo, nơi những tảng đá trắng ẩn mình giữa thảm cỏ xanh mướt, và những đóa hoa rực rỡ khoe sắc trong cái nóng dễ chịu.Một khu rừng phủ kín sườn đảo như một tấm thảm, và ở điểm cao nhất, một người phụ nữ đang nghỉ ngơi dưới bóng cây ô liu.Cô vận một chiếc chiton dài đến đầu gối, vải trắng tinh khôi như tuyết, với một tấm da hươu buộc quanh vai.Mái tóc cô cắt ngắn, được giữ lại bằng một dải da đơn giản.Ánh mắt cô bình tĩnh và tỉnh táo.Khi người phụ nữ nghỉ ngơi, một con hươu cái xuất hiện từ trong rừng.Thay vì sợ hãi con người, nó rụt rè đến gần cô và nằm xuống đất, gối đầu lên đùi cô.Người phụ nữ hạ tay xuống, nhẹ nhàng vuốt ve con hươu cái hoang dã, những ngón tay chìm trong bộ lông mềm mại.Rồi, cô đột nhiên quay đầu, liếc nhìn ra biển, nơi mặt nước đang nhấp nhô dữ dội.Xa xa, một cánh buồm hiện ra từ phía chân trời.Một con tàu đang tiến lại gần hòn đảo, vật lộn với những con sóng.Gió đã mang đến một cơn bão, và cùng với nó là những vị khách.---Ba người xuống tàu – một ông lão, một chiến binh mang theo chiếc khiên tròn, và một đứa trẻ tóc đỏ.Họ đi theo con đường quanh co và đến gần một ngôi đền cổ.Ngôi đền không lớn cũng không tráng lệ, nhưng nó toát lên một vẻ linh thiêng trang nghiêm.Những bức tường được xây bằng đá cẩm thạch trắng, với những dây hoa hồng phủ kín như một chiếc áo choàng.Một bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-bong-toi/5271229/chuong-2336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.