Thế giới đang đi đến hồi kết.Trên một đồng bằng trắng vô tận, xác của các vị thần cấp thấp nằm la liệt và tan vỡ.Những dòng sông huyết thanh chảy qua băng vỡ như vàng nóng chảy, đổ xuống vực sâu của một đại dương bị giam cầm.Cao phía trên, bầu trời cũng tan vỡ.Những xúc tu hư vô đang thấm qua các khe nứt, từ từ nuốt chửng khoảng không rộng lớn của bầu trời.Một người khổng lồ đang quỳ gối giữa chiến trường im lặng, ôm đầu bằng hai bàn tay khổng lồ.Máu vàng và những dòng chất xám nhớt chảy qua ngón tay ông ta, và đôi mắt rạng rỡ đảo quanh, sốt sắng và choáng váng.Bộ áo giáp ngà tuyệt đẹp của ông ta bị rách, và ngọn giáo nằm trên băng, bị lãng quên, vẫn còn tràn ngập dư âm của sấm sét hủy diệt.Người khổng lồ là một vị thần, tinh thần ông ta rộng lớn như một thế giới.Môi ông ta mấp máy, thì thầm:"Ta… ta là… ta là, ta là… ta là…"Những lời thì thầm đầy sợ hãi.Rồi, ông ta đột nhiên đứng yên và liếc xuống, vào khoảng không trống rỗng của lớp băng vỡ trước mặt.Biểu cảm của người khổng lồ từ từ trở nên bình tĩnh một cách kỳ lạ, giọng nói trở nên đều đều, nghe sâu và thấp hơn trước.Ông ta hạ tay xuống, để hộp sọ vỡ của mình bung ra, và nói:"Kính chào Weaver… Trưởng Tử của Forgotten God (Vị Thần Bị Lãng Quên)."Khi ông ta nói, một hình bóng mơ hồ đột nhiên lộ ra trên băng, được che phủ bởi một chiếc áo choàng rách rưới và đeo một chiếc mặt nạ đáng sợ.Một giọng nói giống như hàng nghìn lời cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-bong-toi/5271214/chuong-2321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.