Chương 158: Invisible - Vô Hình
Sau khoảng một tháng sống ở khu ngoại ô, một buổi sáng Sunny tỉnh dậy với cảm giác mình không thuộc về bất kỳ đâu trong thế giới này.
Cảm giác quen thuộc này đã đeo bám cậu suốt phần lớn cuộc đời, và nay đã quay lại sau một thời gian biến mất.
Thở dài, cậu ngồi dậy khỏi chiếc giường hẹp và triệu hồi Puppeteer's Shroud (Áo Choàng của Kẻ Điều Khiển).
Ngôi lều đá đã đầy tiếng nói và âm thanh.
Mùi thơm ngon của bữa sáng tràn ngập không khí.
Bước ra khỏi phòng nhỏ của mình, Sunny nhìn thấy một đám trợ lý của Neph đang vội vã chạy tới chạy lui, bận rộn với đủ thứ việc.
Một vài người dừng lại chào cậu, số khác thì không.
Cậu chẳng mấy quan tâm và bước ra ngoài để rửa mặt và ngắm nhìn bầu trời.
Bầu trời xám xịt của Forgotten Shore (Bờ Biển Bị Lãng Quên) vẫn trông như mọi khi.
Không có gì thực sự thay đổi ở nơi địa ngục đáng ghét này.
Trên đường trở vào, Sunny để ý thấy một bóng dáng gầy gò đứng ngập ngừng gần cửa lều.
Người thanh niên rách rưới trông rất quen thuộc.
Lục lại trong trí nhớ, Sunny nhận ra đó là Harper, người tiếp tân thân thiện nhưng hay lo lắng từ lâu đài.
Quần áo của cậu ta giờ không còn sạch sẽ và gọn gàng như trước nữa, và khuôn mặt cậu ta trông còn gầy gò hơn.
Có vẻ như chàng trai này đã từng trải qua những ngày tốt đẹp hơn.
‘Cậu ta làm gì ở đây?’
Lại gần hơn, Sunny gọi lớn về phía chàng trai trẻ:
“Ờ… Harper, phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-le-bong-toi/5269051/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.