“Nghe nói, gần đây emthường đi qua đêm, vui quá quên mất đường về rồi”. Gã đàn ông ngiêng ngườidựa vào bàn làm việc, cố ý nhấn mạnh chữ ‘về’.
Lạc Thải Lăng ngiêng đầu,liếc mắt nghe chữ ‘về’. “Chuyện anh ‘nghe nói’ đâu có ít? Chả kém chuyện nàyđâu.”
Vừa nghĩ đã biết cái‘nghe nói’ kia là nghe từ ai, tiểu quỷ kia tám trăm năm trước đã đầu quân chođịch, bán đứng quân tình, ăn cây táo rào cây sung, phí công yêu thương nó.
Đỗ Phi Vân cười khẽ.“Không thể trách Khải Khải, tất cả mọi người đều nghĩ chúng ta đang hẹn hò”. Cậunhóc trước sau cứ một câu anh rể, hai câu anh rể, làm cho người ta muốn khôngthương cũng không được.
“Hừ hừ” Lạc Thải Lăng hừlạnh một tiếng, chộp lấy bản công văn khác gần đó tiếp tục thẩm duyệt.
“Thải Lăng” anh nóinghiêm túc, thu lại ý cười. “Trong lòng em thật sự mong muốn điều gì, em làngười rõ nhất, muốn có được hạnh phúc, đôi khi, bản thân mình cần phải dũng khíhơn”.
Tay đang lật giấy ngừnglại một chút.
Dũng khí? Thứ này cô trảgiá còn chưa đủ sao? Tám năm trước, cô gần như dùng hết can đảm của cả đời đểtheo đuổi tình yêu của mình, kết quả, đổi lại cô được cái gì?
Nỗi khó xử vô cùng, còncó cả nỗi đau đớn mà cả đời cũng không lấp nổi.
Đỗ Phi Vân chăm chú nhìncô, không bỏ lỡ bất cứ một biểu hiện gì trên mặt cô, “Oán hận thế sao? Vậy cầngì phải ở trước mặt anh ta cười như là đã quên mọi chuyện? Lưu luyến anh ta,nhưng lại tỏ ra mình là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-em-mot-hanh-phuc/3252338/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.