Bước vào phòng, tôi thấy Lý Nửa Cân đang ngồi khoanh chân trên giường, hai mắt khép hờ, hoàn toàn không cảm nhận được một chút khí mùi nào từ trên người cậu ta, xem ra, Lý Nửa Cân che giấu khí mùi trên người rất hoàn mỹ.
Sau khi tôi đóng cửa lại, Lý Nửa Cân đã mở mắt, đi xuống giường, ngồi xuống một cái ghế ở bên cạnh.
Rót cho tôi một chén trà, Lý Nửa Cân thản nhiên nói: - Ngồi đi!
Lý Nửa Cân chỉ cái ghế bên cạnh, có điều tôi nhìn lên mặt bàn, không ngờ Lý Nửa Cân lại chỉ rót một chén trà, sau đó đẩy đến trước mặt tôi.
Sau khi ngồi xuống, tôi nhìn Lý Nửa Cân, lúc này, tôi làm gì còn tâm tư để uống trà, trầm ngâm một lát, tôi khẽ lên tiếng:
- Nếu cậu đã không đi, vậy chứng minh cậu đang đợi tôi!
Nhìn Lý Nửa Cân, tôi cất tiếng hỏi, Lý Nửa Cân gật đầu, cũng không nói gì cả, coi như đã mặc nhận lời tôi nói, chính lúc này, tôi lại tiếp tục nói:
- Có thể nói cho tôi biết, lần này là ai kêu cậu tới cứu tôi không?
Tôi biết, lần này Lý Nửa Cân xuất hiện, nhất định không phải là ngoài ý muốn, chắc chắn đã có người an bài, nhưng là ai, thì tôi cũng không biết, lần trước ở Hồ tộc, là Lão Doãn kêu Lý Nửa Cân tới, vậy lần này thì sao? Lẽ nào vẫn là lão Doãn?
Chính vào lúc trong lòng tôi đang ngờ vực, tôi thấy Lý Nửa Cân nhìn tôi, lên tiếng; - Là bố cậu!
Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075632/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.