Nhìn thấy giọt nước mắt trên mặt Trúc Tẩm Ngưng, lòng tôi không khỏi dâng lên cảm giác áy náy, tôi chưa từng nghĩ rằng, mình đoạt được đời con gái của Trúc Tẩm Ngưng trong tình huống thế này.
Mà Trúc Tẩm Ngưng nói không sai, thực ra trong lòng tôi vẫn luôn luôn chỉ có một người, nhưng đây là ý trời, chuyện cũng đã xảy ra, tôi cũng là bất đắc dĩ.
- Cái đó, anh, còn có bộ quần áo nào khác không?
Chính lúc này, tiếng nói như muỗi kêu của Trúc Tẩm Ngưng vang lên, tôi cũng phản ứng lại, lập tức lấy ra hai bộ quần áo trong túi Càn Khôn, một bộ đưa cho Trúc Tẩm Ngưng, một bộ khác lại tự mặc lên người mình.
Có điều, không gian được Minh Hỏa vây lại không lớn lắm, cho nên lúc mặc quần áo, khó tránh khỏi sẽ xảy ra vài cử chỉ “va chạm”.
Mặc dù tôi và Trúc Tẩm Ngưng đã làm “chuyện ấy”, nhưng dù gì cũng là trong lúc mất đi ý thức, nói chính xác là hai người chúng tôi đều không có cảm giác gì, cảnh tượng lúc này, khiến cho cả hai người chúng tôi đều có chút mất tự nhiên.
Sau khi mặc xong quần áo, tôi vội vàng cất tiếng hỏi Trúc Tẩm Ngưng:
- Đúng rồi, cổ độc trên người cô thế nào rồi?
Trúc Tẩm Ngưng liếc mắt nhìn tôi một cái, nói toàn bộ đều đã thanh tẩy sạch sẽ, sau đó Trúc Tẩm Ngưng bắt đầu đánh giá “vỏ trứng” Minh Hỏa đang bao trùm chúng tôi vào bên trong, đánh giá một lát, Trúc Tẩm Ngưng liền lên tiếng hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075611/chuong-397.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.