Cả người tôi giật nảy lên một cái, sau đó đưa mắt nhìn về nơi phát ra âm thanh, giây tiếp theo, lòng tôi lộp bộp một tiếng.
Bởi vì tôi nhìn thấy, trên cái chuông màu vàng kim, xuất hiện một vết nứt rất nhỏ, trong lòng tôi dâng lên một dự cảm không tốt, nhìn Trúc Tẩm Ngưng, tôi không nói gì, mà Trúc Tẩm Ngưng lại lộ ra một nụ cười nhạt:
- Lát nữa không tìm thấy Minh Hỏa, anh hãy rời khỏi đây đi!
Tiếng nói nhàn nhạt của Trúc Tẩm Ngưng vang ra, nhưng tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt của cô ta, đây cũng chính là điều tôi không muốn thấy nhất.
Cho nên ngay lập tức, tôi hừ lạnh một tiếng:
- Hiện tại, không cho phép cô nói với tôi những lời như vậy!
Nói xong, tôi tiếp tục ôm lấy Trúc Tẩm Ngưng, mau chóng di chuyển trong biển lửa, hi vọng có thể tìm được thứ gọi là hỏa linh.
- Hỏa linh, nhất định phải tìm thấy, nhất định!
Trong lòng thầm nói với bản thân, chỉ cần tìm được hỏa linh, Trúc Tẩm Ngưng mới được cứu, cho nên không cần biết sẽ thế nào, đều nhất định pải tìm thấy nơi hỏa linh đang trú ngụ.
Cạch cạch!
Đột nhiên, lại là một âm thanh giòn tan vang lên, trái tim tôi nghẹn lại, bởi vì đã xuất hiện vết nứt thứ hai rồi, cứ tiếp tục thế này, chỉ e cái chuông sẽ vỡ nát ra mất, đến lúc đó, chính là ác mộng của tôi và Trúc Tẩm Ngưng.
- Lý Nhất Lượng, nếu anh không nghe lời tôi, lát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075593/chuong-388.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.