Lục Thanh Sơn hiểu nhiều biết rộng, e rằng chỉ cần dựa vào lúc vừa rồi Trúc Tẩm Ngưng ra tay, cũng đã đoán ra thân phận của Trúc Tẩm Ngưng.
Nhưng có nhiều lúc, giữa việc hắn tự đoán và đích thân tôi nói ra, thì hiệu quả lại không giống nhau.
Cho nên tôi không muốn phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ là vì tình trạng hiện giờ của Trúc Tẩm Ngưng không tốt lắm, trong lòng tôi có chút lo lắng.
- Lục huynh, tôi thấy chúng ta vẫn nên mau chóng xuống dưới đi!
Nhìn những người kia đã nhảy xuống, tôi nói với Lục Thanh Sơn, Lục Thanh Sơn gật đầu, còn về Trúc Tẩm Ngưng, tôi trực tiếp cõng cô ta lên lưng. ( Một Lạng ơi chụy cũng muốn =.
- Tôi, tôi tự đi được!
Nhưng Trúc Tẩm Ngưng vẫn lên tiếng phản kháng, tôi lại không để tâm:
- Được rồi, tình cảnh lúc này, đừng gắng gượng nữa!
Khi tôi nói xong, Trúc Tẩm Ngưng im lặng, lập tức, sau lưng tôi truyền tới cảm giác kỳ diệu, nhưng hiện tại không phải là lúc để tôi hưởng thụ với để tâm những điều này, cõng Trúc Tẩm Ngưng lên, nhảy xuống bậc thang phía dưới.
Kì lạ là, trong hang động này, lại không có bất kì thứ gì cả, điều này khiến tất cả mọi người đều có chút buồn bực, vậy thì cuối cùng, chỉ còn lại bậc thang cuối thôi.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào bậc thang đá đó, trong hang động cuối cùng sẽ có gì? Chắc hẳn người nào cũng cảm thấy kích động.
Lúc tất cả mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075588/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.