Nhìn Hoàng Tà, một tên có thực lực vô cùng khủng bố, thế mà lại bị ông nội dùng lực như thổi một hạt bụi, hất bay văng ra đằng sau, tôi kinh ngạc không thốt lên lời, lúc này, tôi mới cảm thấy, lúc trước tôi cứ luôn lo lắng cho ông nội, nực cười tới mức nào.
Bóng lưng của ông nội cuối cùng cũng từ từ xoay người lại, đưa mắt nhìn tôi, vẫn là gương mặt chằng chịt nếp nhăn của năm tháng, gương mặt ấy, vẫn vô cùng thân thuộc, còn treo một nụ cười đầy thương yêu.
- Thằng bé này, sao thế? Không nhận ra ông rồi à?
Giọng nói khàn khàn truyền ra từ trong miệng ông nội, ông đi thẳng tới trước mặt tôi, sau đó thò một tay ra, kéo cả người tôi lại, đồng thời, tôi lập tức cảm nhận thấy trong người mình xuất hiện một luồng năng lượng ấm nóng, đang chui vào những chỗ bị thương, thương thế trong người đang được hồi phục rất nhanh.
Đứng ở khoảng cách gần thế này nhìn ông nội, nước mắt đang cố kìm nén của tôi cuối cùng cũng không nhịn được, rơi dài xuống hai bên má, cảm nhận được tình trạng đó tôi vội vàng lấy tay gạt đi,con mẹ mày, Lý Nhất Lượng, mày có thể đừng mất mặt như thế được không?
- Ông nội!
Đứng đờ người rất lâu, phát hiện trong miệng mình chỉ có thể thốt ra được hai chữ này, nhưng tôi tin chỉ cần hai chữ, cũng đã đủ để ông nội cảm nhận được tình cảm trong lòng tôi.
- Tiểu Nhất Lượng, khoảng thời gian này, con chịu khổ nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075500/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.