Nghe Đại chấp sự nói vậy, tôi giật nảy cả mình, ông ấy có ý gì? Tôi rõ ràng nhìn thấy người của môn phái Thanh Thành bại trận rồi, hơn nữa ngay cả thái thượng Thanh Linh Tử, cũng đã bị trọng thương, bọn họ lẽ nào vẫn còn chiến tiếp được sao?
Thậm chí tôi còn cảm thấy, nếu người phụ nữ kia muốn giết bọn họ, cũng không phải là không thể.
- Vị kia cũng phải ra tay rồi!
Mắt Đại chấp sự híp lại, nhìn vào một nơi nào đó sâu trong môn phái Thanh Thành, thấy ánh mắt của Đại chấp sự, lòng tôi trùng xuống, lẽ nào, môn phái Thanh Thành vẫn còn có người chưa ra tay?
Ngay khi suy nghĩ này lóe qua trong đầu tôi, thì lập tức, tôi nhìn thấy trên đỉnh một ngọn núi ở phía xa xa trong môn phái Thanh Thành, một bóng người chầm chậm xuất hiện, người này mặc một thân áo dài màu xám, người này đưa chân bước một bước.
Nhưng ngay sau đó, thân hình đã ở khá gần chúng tôi, một bước? đồng tử tôi co lại, một bước mà đi được xa vậy sao?
- Súc địa thành thốn* trong truyền thuyết?
Mễ Trần bên cạnh bỗng kinh hô một tiếng, súc địa thành thốn? chỉ dựa vào tên gọi, tôi đã hiểu ý nghĩa, lúc này, bóng người kia lại đã bước bước thứ hai.
Lần này, thân hình mặc áo dài xám đã xuất hiện trên không trung, lơ lửng trước mắt người phụ nữ, đồng thời, Thanh Linh Tử, Thanh Huyền, và cả mấy người của môn phái Thanh Thành đều vội vàng khom lưng hành lễ, cung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075486/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.