- Được rồi, anh muốn làm gì thì cũng phải đợi sang năm mới rỗi hẵn làm, bây giờ ăn uống đàng hoàng nào!
Tiếng nói của Trúc Tẩm Ngưng lại vang lên, tôi chỉ đành gạt những chuyện này sang một bên, yên tâm ăn bữa cơm tất niên cùng với Trúc Tẩm Ngưng.
Lúc ăn cơm, Trúc Tẩm Ngưng uống khá nhiều rượu, ăn xong, cô ta nhìn tôi, nói:
- Đêm nay đừng đi! (0.0)
Nghe vậy tôi ngơ hết người, không biết phải trả lời thế nào, Trúc Tẩm Ngưng lại nói:
- Nếu anh cảm thấy không muốn, cũng không sao, cứ coi như tôi chưa nói gì đi!
Trúc Tẩm Ngưng nói xong, bắt đầu thu dọn bát đĩa, tôi vội vàng đáp lời, nói tôi cũng không bận gì cả, nói xong liền đi tới giúp cô ta dọn dẹp, xong xuôi, tôi và Trúc Tẩm Ngưng ngồi trên ghế sô-pha, xem chương trình gặp nhau cuối năm.
Thực ra không khí rất ngượng ngùng, xem mãi xem mãi, Trúc Tẩm Ngưng tựa đầu vào vai tôi ngủ thiếp đi, tôi không động đậy, cứ cố gắng giữ nguyên một tư thế để đỡ Trúc Tẩm Ngưng, thấy cô ta đã ngủ say, tôi tắt tivi, ngủ luôn trên sô-pha.
Sáng ngày hôm sau tỉnh lại, tôi phát hiện không biết từ lúc nào Trúc Tẩm Ngưng đã kê đầu vào trong lòng tôi, tôi không gọi cô ta dậy, nhưng trong lòng cứ cảm thấy là lạ.
Đợi đến lúc cô ta tỉnh lại, đã là hơn tám giờ.
- Thật ngại quá, tối qua uống hơi nhiều!
Vừa tỉnh lại, Trúc Tẩm Ngưng đã vội vàng nhìn tôi nói, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075446/chuong-314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.