Dù trong lòng đã thấy yên tâm, nhưng đồng thời lại cảm thấy hoài nghi, hỏi Hoàng Tiểu Tiên xử lý con rắn đó như thế nào?
Theo lý mà nói, thực lực của Hoàng Tiểu Tiên phải mạnh hơn cổ trùng của Cự Mông rất nhiều mới đúng.
Khi tôi vừa hỏi xong, Hoàng Tiểu Tiên đã nói với tôi, xử lý con rắn đúng thực là không phải là chuyện to tác, nhưng nếu bị người khác phát hiện sơ hở, vậy sẽ có rắc rối lớn.
Cho nên vì để không bị bại lộ, Hoàng Tiểu Tiên cảm thấy con rắn không gây nguy hiểm đến tính mạng, mới lựa chọn để cho nó cắn.
Như vậy Cự Mông sẽ hiểu nhầm là con rắn đã cắn tôi, hắn cũng nới lỏng cảnh giác, chính là lúc cuối của trận đấu, Cự Mông nghĩ hắn thắng rồi, mới vui mừng đắc ý như thế, nhưng ai ngờ, trên người tôi vẫn còn “bia đỡ đạn” Hoàng Tiểu Tiên!
- Đúng rồi, cái thằng nhóc này nợ nhiều phong tình quá nhỉ!
Trong lúc đang nghĩ chuyện kia, thì tiếng của Hoàng Tiểu Tiên lại chui vào trong tai tôi.
Nhìn Hoàng Tiểu Tiên, toàn thân trắng muốt, nhưng đôi mắt đen nháy lại rất linh động.
Nhìn rất giống mắt người, không thể không nói yêu tộc rất thần kì, có điều đối với câu nói của Hoàng Tiểu Tiên, tôi lại không hiểu cho lắm, hỏi chị ta có ý gì?
- Sao? em không thấy con nhóc kia có ý với mình à? Vì sao lại không kêu người khác đến cứu, lại cứ nhất định phải gọi em? Em ngốc thật hay là giả ngốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3075414/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.