Tiếng hô kinh ngạc của âm đồng dẫn đường phá vỡ sự im lặng trong phòng, tiếp đó tôi cảm nhận được ánh mắt của ba người còn lại đều rơi lên trên người tôi.
- Không có âm thọ? Mi đang đùa cái gì đấy?
Tiếng kinh hô của Mễ Trần vang lên trước tiên, anh ta đi đến bên tôi, mắt nhìn âm đồng dẫn đường. Đến ngay cả Từ Hàn Lộ và lão Bạch cũng đều đi đến cạnh tôi, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
- Nhưng con người này không phải vẫn đang sống sờ sờ ra đây sao? Làm sao có thể không có âm thọ chứ?
Ngay cả Từ Hàn Lộ cũng đã lộ ra vẻ mặt không biết phải tả thế nào, lên tiếng nói, cả người tôi lại đờ đẫn hoàn toàn không hiểu nổi tất cả những việc này rốt cuộc là gì.
Duy chỉ có lão Bạch, lông mày hơi nhíu lại, nhìn tôi một cái, tiếp đó lại hướng về phía âm đồng dẫn đường:
- Đồng tử, việc này rốt cuộc là thế nào?
Kinh ngạc nhất có lẽ chính là âm đồng dẫn đường trước mặt đây, sắc mặt của nó trắng ngắt, lộ ra biểu tình có chút hơi khoa trương.
Nhưng, khi lão Bạch hỏi, tôi lại nhìn thấy âm đồng dẫn đường lắc đầu, sau đó nói:
- Tình trạng thế này ta chưa bao giờ gặp qua, nhưng trên người của hắn, thực sự không có chút âm thọ nào, cụ thế ra làm sao, tôi cũng không rõ.
Tiếng nói âm u của âm đồng dẫn đường lập tức truyền ra, lúc này, tôi rõ ràng còn nhìn thấy ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/no-am-kho-thoat/3074953/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.